Hôm nay, Thứ 2 Tháng 11 20, 2017 10:49 am

Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ



HAPPY TEACHER'S DAY 20 - 11 - 2017


Forum




Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 4 bài viết ] 
Người gửi Nội dung
 Tiêu đề bài viết: Translation
Bài viết mớiĐã gửi: Thứ 3 Tháng 11 27, 2012 10:34 am 
Ngoại tuyến
MASTER
MASTER

Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 11 27, 2012 10:22 am
Bài viết: 2
Hi everyone

Please take this one as your first online translation excercise


THE time, it is to be hoped, is gone by when any defence would be necessary of the "liberty of the press" as one of the securities against corrupt or tyrannical government. No argument, we may suppose, can now be needed, against permitting a legislature or an executive, not identified in interest with the people, to prescribe opinions to them, and determine what doctrines or what arguments they shall be allowed to hear. This aspect of the question, besides, has been so often and so triumphantly enforced by preceding writers, that it needs not be specially insisted on in this place. Though the law of England, on the subject of the press, is as servile to this day as it was in the time of the Tudors, there is little danger of its being actually put in force against political discussion, except during some temporary panic, when fear of insurrection drives ministers and judges from their propriety;[1] and, speaking generally, it is not, in constitutional countries, to be apprehended that the government, whether completely responsible to the people or not, will often attempt to control the expression of opinion, except when in doing so it makes itself the organ of the general intolerance of the public. Let us suppose, therefore, that the government is entirely at one with the people, and never thinks of exerting any power of coercion unless in agreement with what it conceives to be their voice. But I deny the right of the people to exercise such coercion, either by themselves or by their government. The power itself is illegitimate. The best government has no more title to it than the worst. It is as noxious, or more noxious, when exerted in accordance with public opinion, than when in opposition to it. If all mankind minus one, were of one opinion, and only one person were of the contrary opinion, mankind would be no more justified in silencing that one person, than he, if he had the power, would be justified in silencing mankind. Were an opinion a personal possession of no value except to the owner; if to be obstructed in the enjoyment of it were simply a private injury, it would make some difference whether the injury was inflicted only on a few persons or on many. But the peculiar evil of silencing the expression of an opinion is, that it is robbing the human race; posterity as well as the existing generation; those who dissent from the opinion, still more than those who hold it. If the opinion is right, they are deprived of the opportunity of exchanging error for truth: if wrong, they lose, what is almost as great a benefit, the clearer perception and livelier impression of truth, produced by its collision with error.

It is necessary to consider separately these two hypotheses, each of which has a distinct branch of the argument corresponding to it. We can never be sure that the opinion we are endeavouring to stifle is a false opinion; and if we were sure, stifling it would be an evil still.

First: the opinion which it is attempted to suppress by authority may possibly be true. Those who desire to suppress it, of course deny its truth; but they are not infallible. They have no authority to decide the question for all mankind, and exclude every other person from the means of judging. To refuse a hearing to an opinion, because they are sure that it is false, is to assume that their certainty is the same thing as absolute certainty. All silencing of discussion is an assumption of infallibility. Its condemnation may be allowed to rest on this common argument, not the worse for being common.

Unfortunately for the good sense of mankind, the fact of their fallibility is far from carrying the weight in their practical judgment, which is always allowed to it in theory; for while every one well knows himself to be fallible, few think it necessary to take any precautions against their own fallibility, or admit the supposition that any opinion of which they feel very certain, may be one of the examples of the error to which they acknowledge themselves to be liable. Absolute princes, or others who are accustomed to unlimited deference, usually feel this complete confidence in their own opinions on nearly all subjects. People more happily situated, who sometimes hear their opinions disputed, and are not wholly unused to be set right when they are wrong, place the same unbounded reliance only on such of their opinions as are shared by all who surround them, or to whom they habitually defer: for in proportion to a man's want of confidence in his own solitary judgment, does he usually repose, with implicit trust, on the infallibility of "the world" in general. And the world, to each individual, means the part of it with which he comes in contact; his party, his sect, his church, his class of society: the man may be called, by comparison, almost liberal and large-minded to whom it means anything so comprehensive as his own country or his own age. Nor is his faith in this collective authority at all shaken by his being aware that other ages, countries, sects, churches, classes, and parties have thought, and even now think, the exact reverse. He devolves upon his own world the responsibility of being in the right against the dissentient worlds of other people; and it never troubles him that mere accident has decided which of these numerous worlds is the object of his reliance, and that the same causes which make him a Churchman in London, would have made him a Buddhist or a Confucian in Pekin. Yet it is as evident in itself as any amount of argument can make it, that ages are no more infallible than individuals; every age having held many opinions which subsequent ages have deemed not only false but absurd; and it is as certain that many opinions, now general, will be rejected by future ages, as it is that many, once general, are rejected by the present.

The objection likely to be made to this argument, would probably take some such form as the following. There is no greater assumption of infallibility in forbidding the propagation of error, than in any other thing which is done by public authority on its own judgment and responsibility. Judgment is given to men that they may use it. Because it may be used erroneously, are men to be told that they ought not to use it at all? To prohibit what they think pernicious, is not claiming exemption from error, but fulfilling the duty incumbent on them, although fallible, of acting on their conscientious conviction. If we were never to act on our opinions, because those opinions may be wrong, we should leave all our interests uncared for, and all our duties unperformed. An objection which applies to all conduct can be no valid objection to any conduct in particular.

It is the duty of governments, and of individuals, to form the truest opinions they can; to form them carefully, and never impose them upon others unless they are quite sure of being right. But when they are sure (such reasoners may say), it is not conscientiousness but cowardice to shrink from acting on their opinions, and allow doctrines which they honestly think dangerous to the welfare of mankind, either in this life or in another, to be scattered abroad without restraint, because other people, in less enlightened times, have persecuted opinions now believed to be true. Let us take care, it may be said, not to make the same mistake: but governments and nations have made mistakes in other things, which are not denied to be fit subjects for the exercise of authority: they have laid on bad taxes, made unjust wars. Ought we therefore to lay on no taxes, and, under whatever provocation, make no wars? Men, and governments, must act to the best of their ability. There is no such thing as absolute certainty, but there is assurance sufficient for the purposes of human life. We may, and must, assume our opinion to be true for the guidance of our own conduct: and it is assuming no more when we forbid bad men to pervert society by the propagation of opinions which we regard as false and pernicious.


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân Gửi tin nhắn Gửi Email  
 
 Tiêu đề bài viết: Re: Translation
Bài viết mớiĐã gửi: Thứ 3 Tháng 11 27, 2012 1:44 pm 
Ngoại tuyến
NGƯỜI ĐƯA ĐÒ
NGƯỜI ĐƯA ĐÒ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: Chủ nhật Tháng 5 30, 2010 9:36 pm
Bài viết: 1183
Đến từ: làng chài 9C4
Dear 9C - 9D,

Như các bạn đã biết, 9C - 9D kỳ này học môn Translation. Với thời lượng học trên lớp như hiện nay, rất khó để chúng ta rèn luyện các kỹ năng dịch.

Mình đã hỏi ý kiến mr. Hoạt và lập box này như là nơi để các bạn tập dịch và trao đổi về các bài tập cũng như kinh nghiệm, kỹ năng xử lý. Rất may mắn cho chúng ta, mr. Hoạt đã nhiệt tình giúp đỡ và cho bài tập. Các bạn thử dịch và chia sẻ lên đây, Thầy Hoạt sẽ comment và giúp chỉnh sửa để chúng ta làm bài tốt hơn.

Rất mong sự ủng hộ của các bạn.

Rgds,

_________________
.!. HIỆP SỸ TRONG THỜI BUỔI CHẲNG CÒN AI CẦN ĐẾN HIỆP SỸ .!.

Ym!: mr.lelan
Skype: green_unicorn
Mailto: tienganhthuongmai@hotmail.com

Facebook: https://www.facebook.com/groups/feretco/
Website: http://ngocminhquan.com


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân Gửi tin nhắn Gửi Email  
 
 Tiêu đề bài viết: Re: Translation
Bài viết mớiĐã gửi: Thứ 4 Tháng 11 28, 2012 3:20 pm 
Ngoại tuyến
NGƯỜI ĐƯA ĐÒ
NGƯỜI ĐƯA ĐÒ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: Chủ nhật Tháng 5 30, 2010 9:36 pm
Bài viết: 1183
Đến từ: làng chài 9C4
Xin phép được "nổ" phát súng đầu tiên trong bài dịch của mr. Hoạt.

Đầu tiên, các thành viên 9C xin trân trọng cảm ơn Thầy đã bỏ thời gian giúp lớp ôn luyện môn Translation. Rất mong Thầy thường xuyên ghé thăm và góp ý, chỉnh sửa giúp các bài dịch.

Tiếp theo, xin "khóc" với Thầy 1 chút, về bài dịch có quá nhiều câu phức, bác "tác gia" dùng nhiều cách nói ... vòng để lập luận (?) nên đọc rất khó hiểu và khó liên kết cũng như diễn đạt trọn vẹn ý của toàn bài viết.

Vì bài dịch rất dài, nên tạm thời mình xin đóng góp phần dịch mà mình làm từ tối qua đến giờ, phần còn lại nhờ các bạn khác thêm vào hoặc mình sẽ bổ sung thêm sau.

Mong Thầy Hoạt và các các bạn góp ý cho vài dịch... "toàn sạn" của mình.

Trân trọng cảm ơn!


----------------------------
"Thời gian – (từ này nếu dịch sát nghĩa là Thời gian thì có vẻ không đắt lắm), như nó đã được hy vọng, trôi qua khi mà bất kỳ sự bảo vệ nào là cần thiết của "tự do báo chí" như là một trong các cách bảo vệ chống lại một chính phủ tham nhũng, độc tài. Không có tranh luận, chúng ta có thể giả sử rằng, bây giờ có thể là điều cần thiết, để chống lại việc cho phép một cơ quan lập pháp hoặc cơ quan hành pháp, chứ không gắn liền với lợi ích của người dân, nhằm áp đặt các quan điểm với họ, và quyết định những nguyên tắc (học thuyết) hoặc các tranh luận họ được phép nghe. Bên cạnh đó, một khía cạnh của câu hỏi được đưa ra thường xuyên và thúc ép của các tác giả trước đây, điều đó không cần phải được nhấn mạnh một cách đặc biệt nhấn mạnh vào chỗ này. Mặc dù luật pháp của Anh Quốc, là chủ đề của báo chí, là nô lệ cho đến ngày nay như nó đã từng trong thời đại của vương triều Tudors, có chút ít nguy hiểm bởi nó hoàn toàn đặt mình trong lực lượng chống sự tranh luận chính trị, ngoại trừ trong một số hoảng loạn tạm thời, khi mà sợ sợ hãi của sự nổi dậy làm cho các quý ngài Bộ trưởng và Thẩm phán về tài sản của họ, [1], và nói chung, nó không chỉ là, tại các nước hợp hiến, hiểu rõ rằng rằng chính phủ, cho dù hoàn toàn chịu trách nhiệm với người dân hay không, thường sẽ cố gắng để kiểm soát sự biểu đạt quan điểm, ngoại trừ khi làm như vậy nó làm cho chính bản thân cơ quan của sự không dung thứ của công chúng. Vì vậy, chúng ta hãy giả sử rằng chỉ có một chính phủ với người dân, và không bao giờ nghĩ tới việc cố gắng dùng quyền lực để ép buộc, trừ khi đạt sự thỏa thuận với những gì là quan niệm thể hiện tiếng nói của họ. Nhưng tôi từ chối quyền của người dân để tiến hành sự cưỡng chế, hoặc tự mình hoặc bởi chính phủ của họ. Quyền lực chính bản thân nó là bất hợp pháp. Một chính phủ tốt nhất không có nhiều danh nghĩa (danh hiệu) cho nó hơn là tồi tệ nhất. Nó là độc hại, hoặc độc hại hơn, khi nỗ lực phù hợp với công luận, hơn là khi đối lập với nó. Nếu tất cả nhân loại thiếu đi một, là một quan điểm, và chỉ có một người có ý kiến trái ngược, nhân loại sẽ không có sự biện minh nào trong việc bắt anh ta im lặng, nếu người đó có quyền lực, thì sự anh ta sẽ buộc nhân loại im tiếng. Là một ý kiến mang tính cá nhân không có giá trị ngoài trừ chủ nhân của nó, nếu nó bị ngăn trở trong niềm vui thú của nó đơn giản chỉ là một vết đau cá nhân, nó sẽ tạo nên nhiều sự khác biệt cho dù vết thương gây ra chỉ cho vài người hoặc cho nhiều người. Nhưng điều đặc biệt tồi tệ của sự câm lặng trong việc biểu lộ quan điểm là, điều đó đã làm mất đi sự ganh đua/dòng giống của loài người; các thế hệ sau này cũng như các thế hệ hiện nay, những người bất đồng quan điểm, vẫn còn nhiều hơn so với những người nắm giữ nó. Nếu dư luận đúng, họ bị lấy đi cơ hội thay đổi sai lầm cho sự thật: nếu sai, họ sẽ mất, hầu hết những gì là lợi ích to lớn, nhận thức một cách rõ ràng hơn và livelier (ko biết câu này là gì) …ấn tượng của sự thật, tạo ra bởi sự xung đột giữa nó và sai lầm.

Cần thiết phải xem xét độc lập hai giả thuyết, một trong số đó có một nhánh riêng biệt của sự tranh luận tương ứng với nó. Chúng ta không bao giờ có thể chắc chắn rằng quan điểm, chúng ta đang cố gắng kiềm chế là một quan điểm sai lầm, và nếu chúng ta chắc chắn điều đó, thì kiềm chế nó sẽ vẫn là một điều tệ hại.

Thứ nhất: một quan điểm đó là chính quyền cố gắng đàn áp có thể đúng. Những người mong muốn để ngăn cản nó, tất nhiên phủ nhận sự thật của nó, nhưng họ không phải là không thể sai lầm. Họ không có quyền quyết định câu hỏi cho toàn bộ loài người, và loại bỏ tất cả mọi người khác từ các phương tiện phán xét. Từ chối nghe một quan điểm, bởi vì họ chắc chắn rằng nó sai, là giả thiết rằng sự chắc chắn của họ là một thứ giống như là sự chắc chắn tuyệt đối. Mọi sự câm lặng của cuộc tranh luận là một giả định của sự không thể sai lầm được. Sự chỉ trích của nó có thể cho phép được nghỉ ngơi cuộc tranh luận thông thường, không phải là điều tồi tệ cho sự thông thường.
...."

_________________
.!. HIỆP SỸ TRONG THỜI BUỔI CHẲNG CÒN AI CẦN ĐẾN HIỆP SỸ .!.

Ym!: mr.lelan
Skype: green_unicorn
Mailto: tienganhthuongmai@hotmail.com

Facebook: https://www.facebook.com/groups/feretco/
Website: http://ngocminhquan.com


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân Gửi tin nhắn Gửi Email  
 
 Tiêu đề bài viết: Re: Translation
Bài viết mớiĐã gửi: Thứ 4 Tháng 11 28, 2012 4:45 pm 
Ngoại tuyến
MASTER
MASTER

Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 11 27, 2012 10:22 am
Bài viết: 2
Gửi anh lê lân và lớp

Thú thực Hoạt bận quá nên chỉ kịp xem qua đến đoạn này, tối nay nếu cần thiết chúng ta có thể trao đổi thêm Về bản của anh Lân, Hoạt thấy khá sát ý. Duy có điều, về các cụm câu phức, như a lân nhìn thấy, rất trúc trắc. Theo Hoạt, để việt hóa các đoạn đó, chúng ta nên cắt câu, đổi vị trí của các cụm trạng ngữ, như chỉ thời gian, địa điểm, lý do, kết quả, vv Hy vọng anh/chị//em cùng quan tâm

Vốn được kỳ vọng, thời gian qua đi khi mà bất kỳ sự bảo vệ nào là cần thiết của "tự do báo chí" như là một trong các cách bảo vệ chống lại một chính phủ tham nhũng, độc tài. Chúng ta có thể giả sử rằng, điều cần thiết bây giờ là không cần có/(phải) tranh luận về việc không chấp thuận cơ quan lập pháp hoặc cơ quan hành pháp, không gắn liền với lợi ích của người dân, áp đặt các quan điểm với họ, và quyết định những học thuyết hoặc các tranh luận nào mà người dân được phép nghe. Bên cạnh đó, một khía cạnh của câu hỏi được đưa ra thường xuyên và thúc ép của các tác giả trước đây, điều đó không cần phải được nhấn mạnh một cách đặc biệt nhấn mạnh vào chỗ này. Mặc dù luật pháp của Anh Quốc, về chủ đề của báo chí, là lệ thuộc vào thời điểm hiện tại như nó đã từng trong thời đại của vương triều Tudors, có chút ít nguy hiểm bởi nó hoàn toàn bị đặt trong lực lượng chống sự tranh luận chính trị, ngoại trừ trong một số hoảng loạn tạm thời, khi mà sự sợ hãi về việc nổi dậy tống khứ quý ngài Bộ trưởng và Thẩm phán khỏi số tài sản của họ.


Và nói chung, nó không chỉ tại các nước lập hiến, phải hiểu rõ rằng rằng chính phủ, cho dù không hoàn toàn có trách nhiệm với người dân đi chăng nữa, thường sẽ cố gắng để kiểm soát sự biểu đạt/bày tỏ quan điểm 9cuar người dân), ngoại trừ khi làm như vậy khiến cho chính bản thân Nhà nước trở thành đối tượng của sự không dung thứ từ công chúng. Vì vậy, chúng ta hãy giả sử rằng chỉ có một chính phủ hết lòng vì người dân, và không bao giờ nghĩ tới việc cố gắng dùng quyền lực để ép buộc, trừ khi đạt sự thỏa thuận với những gì là quan niệm thể hiện tiếng nói của mình (tức nhà nước). Nhưng tôi từ chối quyền của người dân để tiến hành sự cưỡng chế, do chính họ hoặc bởi chính phủ của họ. Quyền lực chính bản thân nó là bất hợp pháp.


Một chính phủ tốt nhất không gắn danh hiệu cho nó hơn loại chính thể tồi tệ nhất. Thật là độc hại, hoặc độc hại hơn nữa, khi chính phủ nỗ lực phù hợp với công luận, hơn là khi đối lập với nó. Nếu tất cả nhân loại thiếu đi một dồng nhất quan điểm, và chỉ có một người có ý kiến trái ngược, nhân loại sẽ không có sự biện minh nào trong việc bắt anh ta im lặng, nếu người đó có quyền lực, thì anh ta sẽ buộc nhân loại im tiếng.


Liệu một ý kiến mang tính cá nhân không có giá trị ngoài trừ chủ nhân của nó? nếu nó bị ngăn trở trong niềm vui thú của nó đơn giản chỉ là một vết đau cá nhân, nó sẽ tạo nên nhiều sự khác biệt cho dù vết thương gây ra chỉ cho vài người hoặc cho nhiều người. Nhưng điều đặc biệt tồi tệ của sự bắt quan điểm câm nín là làm mất đi sự ganh đua/dòng giống của loài người; các thế hệ sau này cũng như các thế hệ hiện nay thường vẫn có những người bất đồng quan điểm nhiều hơn so với những người nắm giữ bày tỏ. Nếu quan điểm đó đúng, những người kia bị lấy đi cơ hội trao đổi những sai lầm để tìm sự thật: nếu sai, họ sẽ mất, hầu hết những gì là lợi ích to lớn, nhận thức một cách rõ ràng hơn và minh chứng sống động hơn về sự thật/lẽ thực/chân lý được tạo ra bởi sự va đập giữa nó (nhận thức) và sai lầm.


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân Gửi tin nhắn Gửi Email  
 
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 4 bài viết ] 

Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Chuyển đến:  
cron
Powered by phpBB © 2010 Business English Forum
Vietnamese language pack for phpBB 3.0.x download and support.. Supported by green_unicorn
Forum works best on Firefox